TIN TỨC » ĐỜI SỐNG & XÃ HỘI

Đăng lúc 08:48 01/12/2017
Lượt xem 2558

Chuyện có thật: Kinh hoàng vụ “Thần xà” báo oán khiến 6 người trong gia đình chết thảm ở Thái Bình

Loading...
Mặc dù sự việc đại gia đình ông Trần Văn Rạng có tới 6 người bỏ mạng không rõ nguyên nhân diễn ra đã mấy năm, song mỗi khi nhắc lại, người dân quanh xã Vũ Tây (Kiến Xương, Thái Bình), đặc biệt là những người dân ở xóm 9 vẫn không hết sợ hãi.

Mảnh đất rìa làng, cạnh sông Trà Lý lộng gió, một thời nên thơ, giờ cỏ bò hoang dại, tre mọc um tùm, cây cối rậm rạp đổ ngả nghiêng, chẳng có bóng người qua lại. Những ngôi nhà đổ nát, âm u, rêu mốc, từ lâu không có hơi người. Những người đã chết thì mang theo lời đồn bị “thần xà” bắt đi, những người còn sống thì trốn tịt vào Nam, bỏ xứ đi nơi khác, không dám về mảnh đất ấy nữa.

Câu chuyện khủng khiếp về những cái chết được đồn đại là do “thần xà” gọi đi vẫn chìm ngập trong bức màn bí ẩn rùng rợn. Chính quyền bó tay, mấy chục nhà khoa học nổi danh thiên hạ không tìm được lời giải, các bác sĩ đầu ngành thần kinh, chống độc cũng không tìm ra thứ gì có thể giết người nhanh chóng, khủng khiếp như thế, thầy cúng, thầy bói thì đổ riệt cho nguyên nhân phá miếu, động long mạch, cướp nơi ở của “thần xà”, nên đại gia đình phải trả giá.


Bàn thờ những người trong gia đình ông Rạng, qua đời một cách bí ẩn

Ông Nguyễn Văn Thung buồn bã nhớ lại cái chết đột ngột của em gái: “Lúc tôi lên bệnh viện, thấy khuôn mặt mọi người đều buồn bã, nên tôi biết có chuyện chẳng lành. Lát sau thì tiếng còi hú xe cấp cứu vang lên, rồi bác sĩ đưa cô ấy lên xe. Họ không cho người nhà lại gần. Tôi nhìn thấy cô ấy vẫn đeo mặt nạ bình thở ôxi.

Mấy người bảo cô ấy đã chết, nhưng tôi không tin. Tôi tưởng họ đưa lên tuyến trên ở Hà Nội, nào ngờ xe chạy ngược về Vũ Tây. Con trai chở tôi bằng xe máy chạy sau xe cấp cứu. Người thì bảo cô Đào chết rồi, người bảo vẫn còn sống. Nếu không còn sống, thì cho thở bình ôxi làm gì? Nhưng xe chạy về đến đầu ngõ, thì cô y tá này gỡ bình ôxi khỏi mặt cô ấy và yêu cầu mọi người đưa cô ấy vào trong nhà.

Lúc đó, tôi mới biết cô ấy đã qua đời trên đường đến bệnh viện. Bác sĩ vẫn cho đeo bình thở để đánh lạc hướng mấy chục người trong gia đình ông Rạng. Có lẽ họ không công bố cái rộng rãi cái chết của bà ấy ở bệnh viện, để tránh làm náo loạn lên, gây hoang mang cho mọi người. Trong gia đình, tôi thương cái Đào nhất. Cô ấy hiền lành như cục đất, chỉ biết cắm cúi chăm chỉ làm lụng, chăm lo cho chồng con, chưa bao giờ có điều tiếng gì với gia đình, hàng xóm cả”.
 

Nghe tin em gái mình chết, ông Thung lại quỵ xuống. Vừa đau buồn vì mất em gái, vừa mệt mỏi sau lần ngất hồi trưa, còn chưa khỏe lại, nên ông không còn chút sức lực nào. Em gái chết nằm đấy, mà con cháu lại phải khênh ông Thung về nhà nằm, vì ông không làm được gì nữa. Nhà ông Rạng thì còn loạn cả lên với cái chết của cháu Khánh. Rồi vợ chồng anh Út, chị Nhung vẫn đang thập tử nhất sinh ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, chưa biết sống chết thế nào.

Buổi trưa làm cúng 100 ngày cho ông Rạng hôm ấy, rất nhiều người lăn ra ngất, hai người chết, mấy người phải cấp cứu, khiến dân tình náo loạn, không ai dám bén mảng đến nhà ông Rạng nữa. Lúc ông Thung tỉnh táo lại, gượng ngồi dậy được, liền sai con cháu chạy sang nhà ông Rạng xem tình hình thế nào, nhưng chỉ có một người con dám sang.

Nhìn cảnh hai chiếc quan tài, một của bà, một của cháu kê trong nhà, chỉ có lèo tèo vài người lớn tuổi, ngồi trông áo quan mà nơm nớp lo sợ, người con này chạy về báo với ông Thung. Ông Thung đau xót quá, mới bắt con cái dìu sang hương khói cho em gái. Ông cũng yêu cầu con cháu, anh em nhà mình sang giúp đỡ gia đình ông Rạng, bởi đại gia đình ông Rạng đang trong cơn bấn loạn khủng khiếp.


Tang lễ bà Nguyễn Thị Đào và cháu nội Trần Quốc Khánh diễn ra trong không khí sầu thảm. Người dân trong xóm xót thương, rơi lệ, nhưng chẳng ai dám đến tiễn đưa. Người ta chỉ dám đứng từ xa nhìn đám con cháu họ Trần đẩy xe tang, khóc thương ai oán. Nhớ lại cảnh đau buồn đó, ông Thung thắc mắc: “Thầy cúng, thầy bói, rồi người dân đều đồn rằng, vì gia đình ông Rạng phá miếu, nên thánh thần bắt người trong gia đình họ Trần. Em gái tôi là họ Nguyễn, chỉ làm dâu, có làm gì nên tội, sao thánh thần lại bắt đi chứ? Tôi cũng không hiểu như thế là sao nữa!”.

Khi mộ bà Đào đã đắp xong, mọi người làm lễ cúng cơm 3 ngày, thì chị Vũ Thị Nhung được xuất viện. Mọi người đưa chị về nhà, để chị thắp nén nhang, quỳ gối trước di ảnh mẹ chồng, và khóc ngất trước di ảnh cậu con trai duy nhất. Không để chị Nhung ở lại lâu, gia đình đã đưa ngay về nhà cha mẹ đẻ ở xã Vũ Đông, để tránh thảm họa được đồn đại là “thánh vật” đang diễn ra thảm khốc tại nhà chồng. Những ngày ở nhà bố mẹ đẻ, dù vô cùng đau buồn vì cái chết của mẹ chồng, của cậu con trai duy nhất, rồi người chồng đang đấu tranh giành sự sống với tử thần ở bệnh viện, nhưng chị Nhung không ngất lần nào. Thế nhưng, hễ cứ về nhà chồng, lập tức chị run lẩy bẩy, có dấu hiệu xảy ra hiện tượng bị co giật. Hãi quá, không ai cho chị về nhà nữa.

 

Di ảnh bố con anh Trần Văn Út

Sau hơn nửa tháng điều trị tích cực ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, rồi một số bệnh viện ở Hà Nội, anh Trần Văn Út đã được ra viện. Mọi người khuyên can nên về nhà vợ ở xã Vũ Đông ở tạm, chờ thời gian nữa hãy về nhà mình, nhưng anh Út không nghe. Anh bảo rằng, nếu thánh thần nhất quyết bắt anh, thì dù ở nhà vợ, hay ra nước ngoài, thánh thần cũng sẽ bắt được.

Anh muốn về nhà, hương khói cho bố mẹ, anh trai và cậu con trai duy nhất. Chị Nhung thấy chồng nhất quyết về, nên cũng can đảm theo chồng về nhà. Và mất mát tiếp tục diễn ra đối với gia đình ông Rạng, đó là sự ra đi đột ngột sau cơn co giật cứng người của anh Trần Văn Út. Bữa đó, vợ chồng anh Út đang ngồi ăn cơm trên ghế, thì anh Út làm rơi bát, co rúm người, ngã vật xuống đất và tắt thở, không kịp trăng trối câu gì. Chị Nhung nhìn chồng ngã vật ra đất, bỗng cứng đờ người, không há nổi miệng kêu cứu. Cấm khẩu độ mấy phút, thì chị cũng bất tỉnh luôn, đái hết cả ra quần. Mấy người thân trong gia đình đưa chị Nhung đi bệnh viện kịp thời, nên cứu sống được chị. Anh Út chết quá nhanh, không thể cứu nổi nữa.

Ông Bùi Văn Nghĩa, Phó Chủ tịch xã Vũ Tây: “Sự việc chết chóc xảy ra tại gia đình ông Trần Văn Rạng đến nay vẫn là bí ẩn, chưa ai giải thích được. Tôi là người theo dõi bi kịch gia đình ông Rạng từ đầu đến đuôi và quả thực thấy mọi người đều sợ hãi. Nhưng chuyện ấy đã trôi qua mấy năm rồi, giờ đã khép lại. Chỉ tiếc là rất nhiều nhà khoa học đã về nghiên cứu, nhưng chưa có câu trả lời thỏa đáng. Còn việc đồn đại thánh vật thì tôi hoàn toàn không tin. Gia đình ông Rạng có phá cây hương thật, nhưng đó chỉ là cây hương nhỏ, ở trên đất nhà ông Rạng, nên ông ấy có quyền tự quyết. Việc phá cây hương là chuyện bình thường thôi, chứ có gì sai phạm về mặt tâm linh đâu. Hơn nữa, gia đình ông ấy cũng chỉ di chuyển cây hương ra chỗ khác, chứ có phải phá bỏ hẳn đâu.

 





Loading...

CÓ PHẢI BẠN ĐANG QUAN TÂM: